Bùi Anh Khoa
Dùng logic để làm việc, nhưng dùng cảm xúc để nhìn cuộc đời :)
Thứ Tư, 5 tháng 8, 2026
Thứ Ba, 28 tháng 7, 2026
Kỷ niệm Huế – Cam Ranh
Hè năm lớp 7, tôi một mình bắt xe vào Cam Ranh thăm bà chị. Cả gia đình vẫn sống ở Huế, chỉ có chị tha phương cầu thực vào vùng đất đầy nắng gió biển mồ mã đầy rẫy này, nên chuyến đi ấy với tôi vừa là đi chơi, vừa là để chị vơi bớt nỗi nhớ nhà.
Xóm chị ở rất nghèo, đa phần là dân lao động miền biển. Những căn nhà cấp bốn, có nhà chỉ lợp ván gỗ đơn sơ, oằn mình dưới cái nắng gần như quanh năm của xứ xoài. Người Cam Ranh trông rắn rỏi, da sạm nắng, vóc dáng cao lớn hơn người Huế. Giọng nói cũng rất đặc trưng, "a" thành "e", nghe lạ tai nhưng chỉ vài hôm là quen. Ngày ấy Cam Ranh nhiều xoài lắm. Những rừng xoài cổ thụ trải dài bạt ngàn. Sắn – người ở đây gọi là củ mì – cũng được trồng khắp nơi.
Lũ trẻ trong xóm nghịch chẳng kém ai. Chúng hay bắt nhông sống quanh các khu lăng mộ đem nướng. Nghe mà rợn người. Chim chúc quạch thì đậu đầy trên những tán keo – thứ mà ở Huế muốn ăn thì mạ phải ra chợ An Cựu mua. Tụi nhỏ nhìn tôi ăn món Huế rồi cười: Mi ăn chi cái đó rứa? Tụi nó hay nhại giọng Huế. Có lần tôi dùng ná bắn được một con chúc quạch non. Không dám làm thịt nên đem đưa cho má thằng Mẫn. Bà cầm con dao nhỏ, thoăn thoắt vặt sạch lông rồi mổ bụng. Tim con chim vẫn còn đập thình thịch. Nhìn vừa sợ vừa ám ảnh. Nhưng rồi nướng lên, cả đám ngồi quanh bếp than chia nhau ăn và gật gù ngon.
Xế chiều, tôi theo đám bạn cùng trang lứa, tay xách túi lưới và cái cào nhỏ, lội ra bãi cạn gần cảng Ba Ngòi khi thủy triều rút. Cả bọn lom khom cào cát, bới rong biển, tìm từng con ốc, con sò hay con tôm mắc lại trong các vũng nước. Nắng miền biển cháy rát da, lưng đứa nào cũng đen nhẻm. Thành quả sau mỗi buổi chiều là vài con sò lông, ốc móng tay, nghêu, vẹm xanh... Vui là chủ yếu chứ tối đến cả đám đem nướng, ăn rất ngon.
Hai năm trước, tôi có ghé lại thăm. Hai anh em thằng bạn cũ ngồi trước hiên, nhậu với đĩa trứng chiên cháy đen và một xị rượu. Hai khuôn mặt cúi gằm xuống đất, hằn lên dấu vết của những năm tháng mưu sinh, má thì mất, ba thì bỏ đi giờ cũng tật nguyền nằm 1 chỗ. Nhìn mà chạnh lòng.
Gần ba mươi năm trôi qua, hôm ghé quán từ Suối Đá Cam Ranh, những bãi cạn ấy vẫn còn người đi bắt hải sản mỗi khi nước xuống. Chỉ khác là bây giờ họ dùng dụng cụ hiện đại hơn, không còn cảnh lội mò bằng tay như ngày trước. Cam Ranh vẫn còn những cây xoài mủ, những con đường phủ cát trắng và mùi mực phơi nắng đặc trưng mà chỉ cần thoảng qua là biết mình đang ở vùng biển.
Lần nào trở lại, tôi cũng cố đi một vòng tìm đám bạn ngày xưa nhưng cũng khóng gặp được.
Thứ Năm, 25 tháng 6, 2026
Lessons Learned: Don't Let BCP Become the Last Barrier to Project Closure
Lessons Learned: Don't Let BCP Become the Last Barrier to Project Closure
In many ERP implementation projects, Business Continuity Planning (BCP) is included as part of the Go-Live deliverables. While the implementation team often focuses on system deployment, UAT, and Hypercare, the BCP document may receive less attention until the final acceptance stage.
This can create an unexpected project risk.
What happened?
The ERP system was already in production and business operations were running successfully. However, the customer continued reviewing the BCP document and requested additional details, including manual workaround procedures, recovery sequence, department responsibilities, and testing expectations.
As the BCP document was part of the Go-Live acceptance package, the project could not be formally closed until the document was approved.
As a result:
- Go-Live acceptance was delayed.
- Project closure was postponed.
- Final milestone payment could not be invoiced or collected.
- Additional project effort was required during Hypercare to address review comments.
Root Cause
The scope and acceptance criteria for BCP were not fully aligned with the customer during the planning phase.
Different stakeholders had different expectations regarding:
- BCP documentation
- BCP testing
- Operational readiness
- Recovery procedures
- Business ownership
These expectations only became visible during the final review process.
Best Practices
Before Go-Live, every ERP project should clearly agree on:
- Is BCP part of the contractual deliverables?
- Is only the BCP document required, or is BCP testing also required?
- Which business processes and departments are included?
- Who is the final approver?
- What are the acceptance criteria for BCP approval?
These items should be documented in the Statement of Work (SOW), Go-Live checklist, or Acceptance Criteria.
Key Takeaway
A delayed BCP approval is not only a documentation issue—it can become a commercial risk. When BCP is included in the Go-Live acceptance package, unresolved BCP reviews may delay project acceptance, postpone project closure, and impact milestone payments.
Early alignment on BCP scope and acceptance criteria helps reduce review cycles, prevent scope creep, and protect both delivery and commercial objectives.
Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026
Jar of Love:: Cất một tình yêu vào trong chiếc bình
Jar of Love – Cất một tình yêu vào trong chiếc bình: https://www.youtube.com/watch?v=t4Os4nxEBfI&list=RDt4Os4nxEBfI&start_radio=1
Có lần Trò Bùi tình cờ nghe lại bài Jar of Love của Wanting Qu qua một đoạn Reels ngắn. Bài hát này ra đời đã hơn 10 năm nhưng lạ thay, mãi đến bây giờ Trò Bùi mới thật sự ngồi nghe kỹ.
Nhiều bài hát nổi tiếng nhờ giai điệu bắt tai. Còn Jar of Love lại giống một cuộc trò chuyện với chính mình hơn. Trò Bùi không cảm nhận đây là bài hát nói về một tình yêu mãnh liệt. Ngược lại, nó nói về sự lưỡng lự, thiếu chắc chắn và những câu hỏi mà có lẽ ai cũng từng tự hỏi mình:
"Mình có xứng đáng không?"
"Liệu người đó có ở lại không?"
"Nếu mở lòng thêm một lần nữa thì sẽ ra sao?"
Người nhạc sĩ dường như không vội vàng lao vào tình yêu. Cô ấy đứng lại, suy nghĩ rất lâu. Có cảm giác như đang cân nhắc giữa việc bước tới hay quay lưng đi. Rồi sau tất cả những lần tự vấn ấy, cô quyết định tiến tới. Điều làm Trò Bùi thích nhất chính là hình ảnh jar of love. Đó là một hình ảnh dễ hình dung ra nhạc sĩ muốn ám chỉ điều gì!!
Tình yêu vốn là thứ vô hình, không nắm được, không giữ được. Nhưng trong bài hát này, tình yêu được đặt vào trong một chiếc bình như một vật quý giá. Có thể không phải vì muốn chiếm hữu, mà bởi vì sợ nó biến mất. Khi tìm được một điều thật sự quan trọng, người ta thường có xu hướng muốn giữ nó lại cho riêng mình. Muốn cất nó ở một nơi an toàn để gió không cuốn đi mất.
Về phần âm nhạc, Trò Bùi vẫn thích bản acoustic hơn. Sau này bài hát được phối lại theo hướng pop với nhiều nhạc cụ điện tử hơn. Bản mới nghe hiện đại, mượt mà và dễ tiếp cận hơn. Nhưng với Trò Bùi, nó lại mất đi một phần cảm xúc. Bản acoustic có những khoảng lặng, những hơi thở và cả những chỗ chưa hoàn hảo. Chính những điều đó làm cho người nghe cảm thấy như có một người thật đang ngồi trước mặt kể chuyện.
Bài viết liên quan, cùng 1 cảm xúc: https://www.gautocxia.com/2024/06/rang-o.html
Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026
Chuyến đi Hampi năm 2011 cùng lứa đầu vô Bosch
Thứ Tư, 3 tháng 6, 2026
Scope Creep and Gold Plating:: The Old Problems Every Software Project Eventually Meets
Một Cái Nút Nhỏ, Một Bài Học Lớn Hơn
Sáng nay tôi có một cuộc trao đổi khá thú vị với một bạn developer trong team.
Bạn ấy đã implement một thay đổi cho đoạn text của một button đã được sử dụng trong hệ thống suốt nhiều năm qua. Khi tôi hỏi lý do, bạn giải thích rằng đoạn text mới chính xác hơn về mặt ngữ nghĩa và phản ánh đúng hành động của người dùng hơn. Về mặt kỹ thuật, bạn ấy không sai. Thậm chí có thể nói là đúng.
Nhưng với vai trò Product Owner, câu hỏi tiếp theo của tôi rất đơn giản:
Lợi ích cho khách hàng là gì?- Cả hai cùng im lặng một lúc.
Rồi tôi tiếp tục hỏi.
Người dùng hiện tại có đang hiểu sai ý nghĩa của button này không?- Không.
Có ticket, complaint hay feedback nào liên quan đến button này không?
- Không.
Có trường hợp nào người dùng bấm nhầm nút vì đoạn text hiện tại không?
- Không.
Nó có gây ra vấn đề nghiệp vụ nào không?
- Không.
Việc đổi text có giúp giảm effort đào tạo người dùng không?
- Không.
Việc đổi text có giúp tăng năng suất làm việc không?
- Không.
Có yêu cầu nào từ khách hàng hoặc business owner không?
- Cũng không.
Đến lúc đó, cả hai đều hiểu cuộc trao đổi đang đi về đâu. Đề xuất này vẫn cần effort để phát triển. Vẫn cần effort để kiểm thử. Vẫn cần cập nhật tài liệu. Vẫn cần cập nhật release note.
Và với vai trò Product Owner, cuối cùng tôi vẫn phải giải thích được giá trị kinh doanh của thay đổi này. Tất cả những việc đó chỉ để thay đổi một button vốn đã hoạt động ổn định suốt nhiều năm. Đúng là đoạn text mới có thể chính xác hơn. Nhưng chính xác hơn chưa chắc đã tạo ra giá trị.
Trong phát triển phần mềm, chúng ta rất dễ rơi vào cái bẫy cho rằng bất kỳ sự cải tiến nào cũng là một cải tiến có giá trị, chỉ vì nó làm sản phẩm trông gọn gàng hơn, đẹp hơn hoặc "đúng" hơn. Nhưng sản phẩm không tồn tại để thỏa mãn cảm giác hoàn hảo của đội phát triển. Sản phẩm tồn tại để giải quyết vấn đề cho khách hàng. Sau khi trao đổi, tôi quyết định từ chối đề xuất này. Không phải vì bạn developer sai. Thực ra ý định của bạn ấy hoàn toàn tốt. Bạn muốn cải thiện sản phẩm. Nhưng quyết định về sản phẩm cần được dẫn dắt bởi giá trị, không phải bởi sở thích cá nhân.
Cuộc trao đổi nhỏ đó làm tôi nhớ lại một điều mà tôi đã học được nhiều lần trong suốt sự nghiệp của mình:
Không phải mọi cải tiến đều thực sự là cải tiến.
Đôi khi quyết định tốt nhất là không thay đổi gì cả.
Đặc biệt khi không có vấn đề nào thực sự cần được giải quyết.
Là Product Owner hay Project Manager, trách nhiệm của chúng ta không chỉ là hỏi:
"Chúng ta có làm được không?"
Mà quan trọng hơn là phải hỏi:
"Tại sao chúng ta phải làm việc này?"
Câu kết "Tại sao chúng ta phải làm việc này?" thực ra chính là cốt lõi của Product Management. Developer thường tập trung vào giải pháp. PO phải tập trung vào giá trị. Và rất nhiều Gold Plating bắt đầu từ việc cả team nhảy ngay vào giải pháp trước khi xác định xem có vấn đề nào thực sự tồn tại hay không.
Thứ Tư, 22 tháng 4, 2026
The flowers are in full bloom
The leaves have all fallen,
-- the flowers are in full bloom,
-- creating a truly spectacular sight.
.png)