Bùi viết về ngày của người làm thầy thuốc: 27/2 ![]()
Gautocxia.com is where I leave small pieces of my mind — stories from work, travel, and music. Between lines of code and heavy riffs, there’s poetry, laughter, and reflections on life’s rhythm.
Thứ Hai, 2 tháng 3, 2026
Bùi viết về ngày của người làm thầy thuốc: 27/2
Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2026
Hardcore từ thành Manchester
Một buổi sáng nắng cháy da tại Ngã 5 Chuồng Chó - Gò Zấp. Khói xe mịt mù, tiếng còi xe inh ỏi. Đôi trai gái ngồi bệt ở quán cà phê cóc, mắt dán vào dòng xe đang kẹt cứng như nêm, máy bay thì bay vèo vèo qua lại.
Em: thứ 7 có ban nhạc Guilt Trip thể loại Hardcore từ thành Manchester 🏴 qua biểu diễn ở Quận 2, anh có đi không? Mà vé hơi chát, bằng 2 kg thịt bò ở chợ Phạm Văn Bạch á!🤘
Anh: Có chứ! Ở góc độ một fan nhạc nặng tại Việt Nam, không có quá nhiều sự lựa chọn, nên việc bất kỳ một ban nhạc nào có chất lượng và đang sung, lại là con cưng của hãng đĩa Roadrunners ghé thăm đã là một dịp hiếm có. 🫡
Em: Em muốn đi cùng và bước vào thế giới nhạc nặng của anh. 🎸
Anh: Được, nhưng có 2 luật chơi. 1: Phân biệt sự hưng phấn giữa nhạc Pop và nhạc Kim loại là gì?
Em: Pop sản sinh ra Serotonin và Dopamine - gây cảm giác yêu đời, thư giãn, như uống Trà Matcha Phúc Long còn kim loại nặng tạo ra Adrenaline, hưng phấn như ly cafe Espresso. Còn luật 2?!
Anh: không được bỏ về sau khi nghe 2 bài. 😋
Em: Thôi, anh đi một mình cho lành, em ở nhà nướng mực khô, luộc sò lụa và mấy lon Blanc 1664, đợi anh về ăn cơm! 😎
Thứ Ba, 30 tháng 12, 2025
Bản sao chính mình
Tôi đặc biệt thích cái biệt danh “Trò Bùi”, một ông đồng nghiệp đặt cho. Nghe hiền hiền, ham học, khiêm tốn đúng chất hơn mấy kiểu chức danh màu mè trong phim Hàn như “Trưởng phòng Lee” hay “Giám đốc Han”.
Tối qua, Trò Bùi chở Trò Phương trên đường Dương Quảng Hàm. Con gái dựa nhẹ sau lưng, kể chuyện về một chị lớp trên nói tiếng Anh với cái giọng rất cuốn, và con cũng muốn nói được như chị ấy.
- Trò Bùi bảo: “Con không cần làm bản sao của ai hết. Con chỉ cần biết chỗ nào mình chưa tốt thì nâng lên, chỗ nào mạnh thì phát huy. Nhưng đầu tư vô điểm mạnh của mình thôi, rứa đủ rồi.”
- Trò Phương: tại sao vậy ba?
- Trò Bùi ví dụ: “Hôm nay Anh văn 8 điểm, tháng sau 9 điểm là tiến bộ. Giọng nói là bẩm sinh, có thì có, không thì thôi. Không phải thứ để so và có cố cũng không giỏi hơn người ta.”
- Trò Phương gật gật: “Dạ, con hiểu.”
Chạy thêm chút nữa, Trò Phương lại nói: “Ba… con thích ăn kem cuộn Thái Lan… mà mình chạy qua rồi.”
Trò Bùi tấp xe vô, quay đầu lại, mua đúng ly kem con thích. Cái cách con nhìn ly kem – đơn giản, mà làm Trò Bùi thấy nhẹ cả ngày. Cảnh tượng y chang gái ăn kem ở đường Trường Chinh mấy năm trước!
2 cha con long nhong, tàn tàn chạy xe về nhà và vui!
Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2025
Góc quan sát số 0
Đôi khi, sự thấu hiểu không đến từ những lời nói ồn ào, mà đến từ một chiếc gối được kê đúng lúc, hay một sự nhường nhịn thầm lặng giữa những buổi họp mặt dông dài.
Thế giới ngoài kia có thể cần Rock để gào thét, nhưng một góc ngồi bình yên là đủ để người ta quan sát hết cả một nhân thế.
Đi lang thang 1 mình - Solo travel - wanderer
Du lịch một mình là một hành trình khám phá bản thân đầy thú vị, nơi Trò Bùi được tự mình trải nghiệm sự độc lập tuyệt đối. Không cần ai bên cạnh, Trò Bùi vẫn có thể tìm thấy niềm vui trong từng khoảnh khắc, tự do khám phá những vùng đất mới, thưởng thức ẩm thực độc đáo và hòa mình vào nhịp sống địa phương. Không còn phải lo lắng về ý kiến của người khác, Trò Bùi có thể sống thật với bản thân, làm những điều Trò Bùi muốn mà không cần lươn lẹo hay giả tạo. Chính sự tự do này giúp Trò Bùi giảm căng thẳng, lo âu, tăng cường sức khỏe tinh thần và khám phá ra những khả năng tiềm ẩn của bản thân mà trước đây có thể Trò Bùi chưa từng nhận ra.
Du lịch một mình cũng là cơ hội để Trò Bùi thoát khỏi những khuôn mẫu do người khác dựng sẵn (tại sao tôi phải chọn những thứ người khác đã dựng sẵn khi mà Trò Bùi có thể làm tốt hơn?!), tự tạo ra những trải nghiệm độc nhất vô nhị cho riêng mình. Dù ban đầu có chút lo lắng, nhưng một khi đã vượt qua được lần đầu tiên, Trò Bùi sẽ nhận ra rằng việc du lịch một mình không hề khó khăn như tưởng tượng. Đây là lựa chọn hoàn hảo cho những người du lịch chậm, yêu thích sự khám phá và có nhiều thời gian để tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc trên hành trình của mình.
#my_world_stands_still
Lady finger
Năm 2016, phòng mình tổ chức chuyến team building ở vùng Bangalore Rural. Tách đoàn, khám phá xung quanh: nơi ấy có con suối nhỏ, ruộng lúa, và những thửa đất trồng đầy hoa màu. Một đồng nghiệp người Ấn chỉ cho mình xem: “Hoa đậu bắp (Ladyfinger) đó, Khoa.”
Hắn là người trầm tính, ít nói, nhưng làm việc luôn chỉn chu và rất chuyên nghiệp. Dù từng được hứa gả cho người khác, cuối cùng hắn vẫn cưới được người mình yêu, cứ kiên nhẫn, rồi cũng có được điều mình mong muốn. Mình vẫn nhớ buổi chiều cả đám đang bắt ốc móng tay ở bãi biển Podicherry, hắn thản nhiên nói: “Tao sắp cưới vợ, bạn học cùng lớp.” Cô ấy khi đó đang làm việc ở Chennai, sẵn sàng bỏ việc để chuyển đến Bangalore, chỉ để được ở gần hắn.
Hắn có một sở thích rất riêng: thích chụp những loài hoa nhỏ và lưu giữ hàng nghìn tấm ảnh trên Flickr. Có lẽ chính hắn đã khiến mình học cách tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị, dân dã quanh mình.
Trở lại với bông hoa đậu bắp hôm ấy, mình thật sự ngạc nhiên, không ngờ một loại đậu lại có thân cứng và nở hoa vàng rực rỡ đến thế. Hoa trông như phiên bản nhỏ của hoa dâm bụt, với nhụy tím sẫm nổi bật trên nền cánh vàng nhạt. Sau này lên Wikipedia tra mới biết, ở Ấn Độ, người ta trồng đậu bắp rất nhiều vì cây chịu hạn tốt, hợp khí hậu nóng, và là nguyên liệu quen thuộc trong các món cà ri.
Thứ Năm, 6 tháng 11, 2025
Trật pha giữa con người thật của mình và cuộc sống hiện tại
Kiểu trật pha giữa con người thật của mình và cuộc sống hiện tại.
Bên trong thì lúc nào cũng muốn đi, muốn đổi không khí, muốn làm cái gì mới để đầu óc sáng lên.
Nhưng thực tế thì chỉ có đi làm – về nhà – xoay vòng. Ngày nào cũng giống ngày nào.
Thế là chán.
Không phải do ai sai.
Không phải do yếu đuối.
Chỉ là môi trường sống bây giờ không hợp với tính của mình.
Mình là kiểu người:
thích chuyển độngthích khám phá
thích thử cái mới
không chịu được sự lặp lại
làm nhiều, nghĩ nhiều
Còn cuộc sống hiện tại thì:
trách nhiệm dồn vào ngườiviệc lặp lại nhiều
không gian riêng ít
chẳng có gì để mong chờ
ngày nào cũng y chang
Trật pha thôi. Không hợp thì tự nhiên đầu óc nó mệt.
Cảm giác chán này ai mạnh mới bị.
Người sống lì, không kỳ vọng thì lại không sao.
Còn mình sống có năng lượng, có drive → bị kẹt là khó chịu ngay.
Giờ không cần làm gì lớn.
Chỉ cần tạo lại đúng “nhịp sống hợp với bản chất”:
một hoạt động mới
một mục tiêu cá nhân
một khoảng riêng mỗi ngày
Là tinh thần bật lại liền.
Nói đơn giản:
Không phải cuộc sống của mình tệ.
Chỉ là nó không “hợp” với mình ở thời điểm này.
Điều chỉnh lại chút là ổn.
Thứ Năm, 28 tháng 8, 2025
Tập tành nghe Rock
Trò Bùi bắt đầu nghe rock từ năm đầu cấp 3, qua mấy cuốn băng cassette cũ kỹ của Bùi Bầm. Hồi đó nghe mấy band glam hay hair metal như Scorpions, Bon Jovi, Gary Moore, Stan Bush, Kingdom Come, Great White, rồi White Lion... Nhưng mãi tới học kỳ 1 lớp 11, cái tuổi mà một người đã nghe hầu hết các loại nhạc, có trình độ nhận thức nhất định và đủ vốn Anh văn, Trò Bùi mới thực sự thấm được cái chất của rock, mới thấy mình thật sự là một rock fan.
Lớp Trò Bùi khi đó có 42 đứa, mà tới 8 đứa mê rock. Cũng lạ hỉ, chắc là lớp hiếm hoi ở Quốc Học có nhiều rock fan như rứa. Trong khi đó, nhạc pop, boyband đang lên như diều gặp gió – Boyzone, Backstreet Boys... hát quanh đi quẩn lại 2 chuyện: 1. tình yêu 2. chia tay. Tụi Trò Bùi thì thấy mấy thứ đó nhẹ đô quá, khôn có cảm xúc chi mấy. Rock fan với pop fan hồi đó nhìn nhau bằng ánh mắt hơi "trên cơ", đứa mô cũng nghĩ gu mình là đúng. Tuổi học trò mà, ai cũng có cái máu nổi loạn riêng của mình.
Học hành thì áp lực – chỉ đơn giản là thi đua các bạn cùng lớp. Ngày mô cũng sáng – chiều – tối kín mít. Mạ chỉ cho phép được "thả rông" từ 7h đến 9h tối thứ Bảy thôi. Mạ nói: tau thích Guns & Roses. Chắc là mạ động viên Trò Bùi thôi chứ nghe chẳng hiểu mô tê chi. Còn bà hàng xóm nói: hắn nghe nhạc chi mà như heo kêu ọt ẹt😊 ( Cannibal Corpse). Rứa là tranh thủ mấy tiếng đồng hồ đó để sống thật với đam mê: nghe rock, đọc lyric, trao đổi băng đĩa với bạn bè. Băng đĩa hiếm, nhưng tụi Trò Bùi vẫn cố tìm thêm mấy ban nhạc nặng hơn như Sepultura, Death, Obituary, Carcass, Black Sabbath, Ozzy Osbourne, Manowar...
Rock fan hồi đó ít, nên đứa mô cũng muốn kéo thêm người vô hội. Nhưng phần lớn người ta chỉ nghe thử cho biết, rồi thôi chớ không đắm đuối được. Có lẽ vì rock không dành cho số đông. Nó hợp với mấy người có cái tạng riêng – máu nóng, đầu nổi loạn, trái tim nhạy cảm hoặc cấu trúc não khác với người thường. Với rock fan, đôi khi chỉ cần một đoạn guitar, một tiếng hét cũng đủ nổi da gà, tim đập mạnh, não như sáng bừng, đầu lắc lia lịa. Con bạn nhận xét khi đi coi Rockstorm: nhiều đứa mê Rock lắc đầu điên loạn nhưng không đứa mô lắc đầu mà chất như Trò Bùi. Hả hê lắm !!! 😂
Qua cấp 3, Trò Bùi bắt đầu làm quen với Pink Floyd. Nhạc của họ không nặng, nhưng sâu và ngấm chậm - đặc sản của Progressive Anh quốc. Không phải là cứ hầm hố, nặng là khó nghe. Một bài làm Trò Bùi nhớ mãi là Coming Back to Life. Có lần bạn Trò Bùi nói một câu trong đám tang em nó: "I took a heavenly ride through our silence". Hồi đó Trò Bùi nghe mà chưa hiểu, chỉ thấy ám ảnh. Nhiều năm sau vẫn nhớ, vẫn thắc mắc. Sau này Trò Bùi tự hỏi răng không hỏi hắn nghĩa là chi rứa cho nó khoẻ?!
Khi có tuổi rồi, Trò Bùi thấy mấy người mê rock thường nghe nhạc một mình. Ít ai còn nói nhiều về đam mê như ngày trước. Nghe rock lúc đó giống như một kiểu sống – trầm lặng mà dữ dội bên trong. Có lần Trò Bùi đang ngồi nghe nhạc rock một mình, có người thân nói một câu đơn giản: "gu mặn". Chắc ý là chấp nhận và tôn trọng cái gu của Trò Bùi – rứa thôi mà thấy cảm động ghê. 😋
Mấy ban nhạc hồi xưa mình từng mê, giờ giải nghệ hết rồi, tan rã hoặc cũng đi xa. Nhưng may mắn là Trò Bùi vẫn được thấy mấy band death metal biểu diễn ở Việt Nam như Carcass, Suffocation, Behemoth... như một lời chào cuối dành cho tuổi trẻ của chính mình. Tiếc lắm!
Đó là một phần ký ức, một phần tâm hồn, 1 phần của tuổi học trò! 😆
Thứ Sáu, 15 tháng 8, 2025
Cuối cùng cũng tốt nghiệp và nhận bằng
Cuối cùng cũng tốt nghiệp và nhận bằng. Ngày còn đi học, mình cứ cắm đầu cắm cổ học thật nhanh rồi về. Giờ xong rồi, nhìn lại mới thấy tiếc vì mình chơi ít quá! ![]()
Thứ Năm, 24 tháng 4, 2025
Dù Noel rơi vào những ngày cuối tháng 12, nhưng tôi bao giờ thật sự để ý nó.
Mãi đến khi đèn sao năm cánh lấp lánh nhà hàng xóm, mình mới chợt nhận ra Noel đã về. Với đám trẻ ngoại đạo chúng tôi, Noel đơn thuần là dịp náo nức quanh nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế. Giờ lễ đến, lũ trẻ con vô tư kéo nhau vào thánh đường, chẳng màng ý nghĩa tôn giáo, chỉ đơn giản là một ngày hội.
Tôi hay la cà xem đám bạn chơi bóng bàn dưới tầng hầm nhà thờ. Đến giờ vẫn thấy lạ, sao ở Huế mưa dầm lại có một tầng hầm nhà thờ mà người ngoài có thể nhìn xuống được?
Ngay cạnh nhà thờ là dãy nhà dài bí ẩn, cửa luôn đóng im ỉm, hình như chỉ dành riêng cho người có đạo. Tuổi thơ và đám bạn cứ thế gắn liền với những mùa Noel "ngoại đạo" vui vẻ như rứa. Nhà thờ không chỉ là nơi vang vọng tiếng kinh cầu, hay chúa ban phước lành mà còn là sân chơi rộn rã tiếng cười trẻ con. Chúng tôi lớn lên bên cạnh những biểu tượng tôn giáo mà không thực sự hiểu hết ý nghĩa sâu xa, nhưng vẫn cảm nhận được không khí hân hoan, ấm áp lan tỏa trong những ngày cuối năm.
Sau này lớn lên, thi thoảng nhìn qua ban công dày đặt nhà cao tầng, mỗi khi nhìn thấy những ánh đèn Noel lung linh, không hẳn là niềm hân hoan tôn giáo, mà là sự pha trộn giữa ký ức tuổi thơ tươi đẹp và một chút tò mò về thế giới tâm linh mà mình chưa từng thực sự chạm đến. Dãy nhà dài đóng kín cửa bên cạnh nhà thờ vẫn là một hình ảnh gợi nhiều suy nghĩ, về những ranh giới vô hình, về những điều mình có thể thấy nhưng không thể biết. Noel, dù vậy, vẫn luôn mang một dấu ấn đặc biệt trong dòng chảy ký ức, một mùa lễ hội của ánh sáng, niềm vui trẻ thơ và những bí ẩn chưa lời giải đáp.
Thứ Hai, 3 tháng 2, 2025
Gió xuân và nỗi niềm 20 triệu
Gió xuân Ất Tỵ sáng sớm se lạnh len lỏi qua khung cửa sổ, mang theo hương thơm dìu dịu của mai vàng báo hiệu một cái Tết nữa lại về. Trong quán cafe nhỏ xinh chợ Tân Sơn Nhất, Gò Vấp, giữa lòng miền Nam náo nhiệt, Huế ngồi trầm ngâm, ánh mắt xa xăm hướng về phương xa. Bao nhiêu năm lăn lộn nơi đất khách quê người, cuối cùng anh cũng đạt được điều kiện mà vợ anh, Sài Gòn, từng đề ra - một mức lương 20 triệu/tháng.
Thứ Ba, 17 tháng 12, 2024
Huế mùa mưa kỷ niệm
Huế đã chuyển mình sang mùa đông, mở đầu bằng những cơn mưa lê thê kéo dài suốt ba tháng. Mưa lạnh lẽo, ẩm ướt, đôi khi đến mức khó chịu, và chẳng mấy khi ngớt. Những bức tường xi măng đã bắt đầu phủ rêu xanh, tạo nên nét cổ kính đặc trưng của xứ Huế. Mưa phủ kín ngày đêm, nhưng lạ thay, Huế chẳng buồn.
Thứ Năm, 5 tháng 12, 2024
Ra vẻ - Dza Dzẻ - Da bị Ghẻ
Chuyện cách đây 5-6 năm gì đó khi tau đi học đạo 1 anh ở xứ nghìn Thần. Anh này có tiếng là hổ báo "aggressive" bảo tau:
- Khoa, tau chuyển sang tu tỉnh thức, không cần ăn sáng, không ăn thịt gà, không ganh đua với đời, bơ không tranh luận với những đứa không cùng tần số.
Bất ngờ hơn, anh ấy chuyển sang đi xe đạp để giữ gìn sức khoẻ và trông ra dáng bình dân hơn.
Cách đây không lâu, tau có dịp gặp lại anh ấy. Tau cũng lịch sự hỏi thăm, tất nhiên là chủ đề tu đạo, tôn trọng cái chủ đề mà người ta đang theo đuổi.
-
Ê Khoa, tau bỏ đi xe đạp rồi, trở lại chiếc Toyota Innova.
-
Ủa?! Mới tu tí đã bỏ cuộc rồi?! Gà !!🐔🐔
-
Tụi dân nó không coi trọng tau. Đi xe đạp nó không cho qua đường, gặp tau nó không thèm chào. Tụi nó đéo respect tau.
-
Thành đạt và giàu có như mi mà sân si chi?!
-
Không mi nà, ở cái xứ này mi phải dza dzẻ tí, tụi nó mới coi trọng.
-
Ừm, tuỳ mi 😂
Thứ Năm, 14 tháng 11, 2024
Ký Ức Về Con Cua
Cách đây mười mấy năm, Bùi Tun từ Hà Nội chuyển về Bùi Phủ sinh sống. Hắn ta có một quan điểm thú vị về thế giới: chỉ có hai loại người, một là thích ăn cua, hai là không thích ăn cua. Dĩ nhiên, hắn thuộc nhóm đầu tiên.
Cùng thời gian đó, tôi chuyển đến nhà mới, mang theo chú mèo cụt đuôi Bùi Mèo. Ban đêm, nó thường leo lên bàn học, cào sách vở. Chẳng phải đòi ăn, mà là đòi được quan tâm. Huế những ngày ấy mưa dầm dề, có lẽ vì chưa quen chỗ ở mới nên Bùi Mèo cứ kêu mãi, chắc là nhớ nhà. Tôi buộc nó vào chân bàn thờ vì sợ nó bỏ đi, nhưng nó vẫn kêu đến nao lòng. Cuối cùng tôi đành thả ra, nó chạy biến mất. Sáng hôm sau, tôi về nhà cũ thì thấy nó đã ở đó rồi.
Hôm chủ nhật, tôi ghé Oasis mua được một con cua bùn, định bụng mang về hấp xả, lai rai vài lon Kingfisher. Con cua này khá hiền, không hề hung dữ như những con cua khác. Nó chỉ giơ một cái càng phải lên huơ huơ, trông đến buồn cười. Có lẽ nó đã già, phản xạ cũng chậm chạp.
Hôm nay đi làm về, tôi lại thấy nó vẫn giơ càng phải chào tôi. Thú vị thật, cua cũng thuận tay phải hay sao? Tôi quyết định sẽ nuôi nó, không ăn thịt nữa. Nhưng rồi tôi chợt nghĩ, nếu tôi không ăn thì nó cũng sẽ chết, mà nuôi nó ở đây thì cũng không sống được lâu. Cuối cùng, tôi thả nó xuống cái hồ gần nhà. Hồ rộng, nhiều cỏ cây, hy vọng nó sẽ sống thêm được vài năm nữa. Con cua bò rất nhanh rồi lặn mất tăm.
Cả con cua lẫn con mèo, khi xa quê đều muốn trở về nhà.
Dù sao đi nữa, tôi vẫn tin rằng trên đời này chỉ có hai loại người: một là thích ăn cua, hai là không còn thích ăn cua nữa.
Thứ Tư, 29 tháng 5, 2024
Những người đi xa lập nghiệp có xu hướng coi trọng bạn bè ấu thơ, thời con đi học
Những người đi xa lập nghiệp có xu hướng coi trọng bạn bè ấu thơ, thời con đi học.

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2024
Chuyện cô sơn nữ Laxmi ở Ooty Ấn Độ
Thứ Năm, 2 tháng 12, 2004
Răng ơ?!
Chẳng buồn cài lại hệ điều hành, tôi đóng chặt cửa sổ. Ngồi một mình trên ban công, tôi nhâm nhi ly café. Mưa vẫn còn cố lắc tắc những hạt cuối cùng xuống mái hiên. Những tòa nhà mới xây san sát như cố vượt qua nhau đã choáng hết tháp truyền hình. Trời se lạnh kỳ lạ vì cái cảm giác rờn rợn người của nó.
Hiếm khi quan tâm tới ai vì càng cố càng đau khổ. Ghét hi vọng vì càng giữ càng thất vọng. Thích giải quyết mọi chuyện một mình vì vượt qua được một lần, sẽ vượt qua được lần hai. Nhớ lại chuyện cũ, tôi cố nở một nụ cười. Là dân chuyên nghiệp nghiện café, nhưng ngay bây giờ tôi cảm thấy đắng nghoét cả miệng.
Mọi người đều có cái tự hào của riêng mình. Lập Trình Viên chuyên nghiệp tự hào vì là cơ sở và là đích cuối cùng của Tin Học; ca sĩ nhạc Rock tự hào vì được chơi thứ nhạc "cấp côi"; người lập dị tự hào vì chẳng giống ai; người giỏi tự hào vì chẳng có ai đủ khả năng tiếp chuyện với mình... và rất ít người tự hào vì Thánh Vitus không thể hạ gục được. Đó có là phải là chuyện vặt không?!
Gần đây, cô bạn thanh mai trúc mã của tôi có nói: "Hãy mở trái tim của mình ra để tống những cái xấu, cái cũ ra, và tạo điều kiện cho những cái mới tốt đẹp hơn tiến vào. Đừng sợ, đừng phòng thủ!". Cô ta mới 22 tuổi! Toát lên vẻ bên ngoài là sự ngây thơ, yếu ớt. Chẳng có gì đáng nói. Cho dù vậy, đầu của cô ta không chỉ để mọc tóc. Cũng giống như ta so sánh giữa café đen và café sữa. Không có gai như xương rồng, nhưng chẳng có sự so sánh nào giữa sức sống.
Ly café còn vài giọt cuối cùng, tôi định làm nốt. Nhưng đàn kiến đen đã bám đầy. Tôi định xua chúng đi. Thật sự không hiểu vì sao đến những con kiến mà cũng thích café đắng. Tôi để cho chúng tự do. Tôi đẩy CD Windows XP vào CD-ROM. Hãy bắt đầu một ngày mới bằng một nụ cười trên môi thay vì một điếu Jet. Mùa xuân đang đến gần chứ không phải là mùa Đông...
Huế, 02-12-2004

